Thời gian chính là vật liệu của cuộc sống, xin đừng lãng phí…
- Thứ sáu - 18/03/2016 21:53
- In ra
- Đóng cửa sổ này
“Anh có yêu cuộc sống không? Nếu có thì đừng lãng phí thời gian, vì thời gian chính là vật liệu của cuộc sống.” – Benjamin Franklin

Nhưng chúng ta phải luôn thừa nhận một sự thật rằng, chỉ một phần rất nhỏ người trong xã hội có thể sống tốt với khoảng thời gian làm việc tiêu chuẩn 8 tiếng mỗi ngày đó. Còn đâu phần đông ngoài cuộc sống, người ta phải làm việc gấp đôi thời gian đó mỗi ngày, không việc này thì việc khác. Người bán hàng ăn hay những chị tiểu thương sẽ phải thức từ tinh mơ cho tới tối mịt, những người bán hàng lề đường phải rong ruổi cả ngày dài, những người nghệ sĩ đôi khi nhiều ngày không được ngủ… Cứ như thể chúng ta sống trên đời này, chỉ là để làm việc.
Nghe lạ lùng quá phải không?
Tại sao thời gian lại quan trọng?
Ta hãy xét tầm quan trọng của một vài thứ cơ bản trước khi nói đến tầm quan trọng của thời gian. Bạn có thể thấy, sự thật là nước thì rất quý, quý hơn bất cứ thứ tài nguyên khoáng sản nào, nhưng vì nước có quá nhiều so với nhu cầu và quá dễ tìm kiếm nên chúng ta chẳng thấy nó quý giá gì cả. Nhưng nếu thử đặt bạn vào giữa một sa mạc khô cằn, hay nhét bạn vào một quốc gia Châu Phi nghèo khổ, nơi mà người ta thậm chí phải uống cả nước thải của bò, hay đơn giản chỉ cần cúp nước nhà bạn trong một vài ngày, bạn sẽ thấy phát điên lên và nhận ra nó quý giá biết bao nhiêu.
“Anh có thể trì hoãn, nhưng thời gian thì không.” – Benjamin Franklin
Có một bộ phim Mỹ từng nói về chủ đề này, đó là một bộ phim với ý tưởng tuyệt vời về tầm quan trọng của thời gian. Ở thế giới đó, mọi người biết được mình còn bao nhiêu thời gian để sống, thế nên họ làm mọi việc, tìm mọi cách để kiếm thêm thời gian cho mình, chứ không phải tiền? Ở thế giới đó, người ta đi làm mỗi ngày để được nhận thêm thời gian, người ta mua hàng hóa nhu yếu phẩm sẽ phải trả bằng lượng thời gian tương ứng, người ta tặng cho nhau thời gian và xử phạt nhau cũng bằng thời gian. Người ta hơn nhau kém nhau cũng chỉ cần một thước đo thời gian để đánh giá. Tất cả mọi thứ con người tìm kiếm và trao đổi hàng ngày đều được quy về một thứ cơ bản: Thời gian. Đó thật sự là một ý tưởng rất hay, cực kỳ hay giúp cho chúng ta nhận ra mục đích thật sự khi còn sống trên đời, tất cả chỉ là để kiếm thêm thời gian mà thôi.
Quay trở lại câu hỏi, bạn nghĩ mình đi làm để làm gì? Để có đủ tiền trang trải và duy trì cuộc sống, để có thể về hưu dưỡng già không âu lo, để có gì đó để lại cho con cháu, để tạo nên một cuộc sống tiện nghi hiện đại… Rất nhiều lý do, tôi sẽ bật mí cho bạn lý do thật sự, như đã nói ở trên. Tất cả những mục tiêu này, đều là những hình thái khác nhau của… thời gian. Đúng vậy đó, mọi thứ bạn đi làm để kiếm tìm, đều là những trạng thái khác của thời gian mà ra cả.
Bạn làm mọi việc bạn đang làm, để kiếm tiền, kiếm tiền để sắm những thứ công nghệ mới, cho dù vì lý do gì như hiện đại, sành điệu hay tiện dụng… cũng là để làm cho cuộc sống được dễ dàng và nhanh hơn. Bạn xây một căn nhà to rồi sắm sửa mọi vật dụng đắt giá và rồi làm mọi thứ để được ở trong căn nhà đó lâu hơn, vui chơi cùng con cháu nhiều hơn. Bạn thuê những người giúp việc làm cho bạn thật ra là bạn đang mua khoảng thời gian của họ thay bạn làm việc đó. Rồi bạn lại dùng thời gian mua được từ người khác để đổi lấy tự do cho chính mình, cho những sở thích cá nhân.
Thay vì nấu ăn, cắt cỏ, dọn dẹp bạn có thể chơi gôn, đọc sách hay tham gia các câu lạc bộ. Bạn làm mọi thứ vì tương lai con cái với mong muốn chúng không phải mất quá nhiều thời gian để có được những thứ đó. Kiếm nhiều tiền để tích trữ của cải cho con cháu với hy vọng chúng sẽ nhanh đạt được điều mà ta đang phấn đấu hơn, một cuộc sống dễ dàng và sung túc hơn từ sớm, chứ không như bạn phải đợi tới cuối đời. Bạn làm việc để mua khoảng thời gian nhàn rỗi không phải lo lắng đi làm kiếm tiền lúc tuổi già.
Vậy đó, sự thật là vậy đó, rằng mọi điều chúng ta đang làm, chung quy đều có thể quy về một mục tiêu duy nhất: Chúng ta muốn kéo dài thời gian cho cuộc sống này lâu nhất có thể. Bây giờ bạn đã đồng tình chưa khi tôi cho rằng chúng ta đi làm, tất cả chỉ vì một mục đích đó là mua những trạng thái khác nhau của “thời gian”?
Nếu chưa xin bạn đọc tiếp câu chuyện ngắn này, hẳn không ít người đã được đọc nó:
Một buổi chiều nắng đẹp, một ngư dân ra biển câu cá. Ông ta nằm thư giãn trên bãi biển… Cần câu được cắm trên cát trắng và sợi dây câu dài vươn tít ra ngoài xa, bập bềnh với sóng xanh. Ông lim dim mắt tận hưởng nắng chiều ấm áp.
Đúng lúc đó, một vị doanh nhân đã nghỉ hưu từ đằng xa đi tới. Ông ta cũng đang đi kiếm một chỗ tốt để ngồi câu cá. Nhìn thấy lão ngư dân, ông ta lại gần cất tiếng bắt chuyện.
– Bằng cách này ông chẳng thể kiếm được nhiều cá đâu! Lẽ ra ông nên mua một tấm lưới lớn, ông sẽ bắt được nhiều cá hơn.
Người đi câu ngước nhìn lên, mỉm cười:
– Vậy ư? Tại sao tôi phải bắt được nhiều cá hơn, để làm gì nào?
– Ông sẽ có tiền. Và ông có thể mua một con tàu, sản lượng cá sẽ cao thêm nữa.
– Rồi sau đó?
– Ông sẽ có thể thuê người làm thay ông hay thậm chí xây dựng một đội tàu đánh cá lớn.
– Thế lúc đó tôi được gì? – Người đi câu lặp lại câu hỏi.
Vị doanh nhân về hưu đỏ mặt giận dữ:
– Chẳng lẽ ông không hiểu? Lúc đó, ông sẽ trở nên giàu có tới mức ông không bao giờ phải động chân động tay làm việc để kiếm sống nữa. Rồi ông có thể như tôi đây, ngồi cả ngày trên bãi biển xinh đẹp này và thưởng ngoạn cảnh hoàng hôn. Ông sẽ không còn một lo lắng nào trên đời nữa mà chỉ vui hưởng niềm vui câu cá thư giãn mà thôi.
Người câu cá vẫn mỉm cười, nhìn vị thương gia với vẻ thương hại:
– Vậy ông nghĩ tôi đang làm gì lúc này?
Một câu chuyện khá hay về cách chúng ta tận hưởng cuộc sống và sử dụng thời gian đúng không? Một người làm việc cật lực cả đời, chỉ để kiếm chút thời gian nhàn nhã lúc tuổi già, một người khác tận hưởng từng giây phút trong cuộc sống mà người kia phải phấn đấu cả đời, chỉ vì ông ta biết cách.

Ta biết thời gian là quý vậy đó, hơn cả vàng bạc nữa. Nhưng chúng ta đang đối xử với thời gian của mình như thế nào? Cô bạn mới tag tôi vào hình chụp một trang sách, đại ý thế này: Nếu mỗi ngày bạn để 3 giờ trôi qua lãng phí, hãy nhân nó lên 1 năm, bạn đã lãng phí 1095 giờ. Giả sử tính từ lúc này về sau, bạn còn 50 năm nữa để sống, tổng số giờ lãng phí của bạn là 54.750 giờ, tương đương với 2.281 ngày hay 6,25 năm. Gần 1/10 cuộc đời bạn trôi trong vô nghĩa, đấy là coi như thời gian ngủ vẫn tính là thời gian sử dụng nhé. Một con số khủng khiếp đáng giật mình đúng không?
Bạn không nghĩ mỗi ngày mình lãng phí tới 3 giờ? Vậy thì hãy xem xét lại, mỗi lần bạn lang thang hết trang tin này tới trang tin khác, đọc đi đọc lại cùng một nội dung ở các trang khác nhau, tiêu đề khác nhau, mất bao nhiêu thời gian? Mỗi khi ai đó trễ hẹn bắt bạn leo cây, bạn ngồi đó không làm được gì, hoặc may mắn có cái điện thoại, lướt new feed lướt đi lướt lại, thậm chí cáu gắt vì mọi người không viết status đủ nhanh cho bạn lướt, thời gian đó có bị coi là lãng phí?
Bạn chơi game, như nông trại chẳng hạn, bạn phải chăm và thu hoạch nó mỗi ngày, nghe bạn tôi nói mất cả mấy chục phút để lo cho cái trang trại ảo đâu ra đấy. Điều đó có coi là thời gian vô nghĩa? Rồi thậm chí những giấc ngủ nướng triền miên khi bạn đã ngủ dư 8 tiếng/ngày, đó cũng là một sự lãng phí. Nếu bình thường bạn thức dậy lúc 8 giờ, hãy thử một ngày thức dậy từ 6 giờ, và xem bạn có thể làm được những gì trong thời gian đó, tập thể dục, phụ mẹ chuẩn bị đồ ăn sáng, đọc một vài chương sách… Rất rất nhiều việc bạn có thể làm bạn biết không?
“Tiền bạc và thời gian là những gánh nặng ghê gớm nhất của cuộc đời… và những kẻ bất hạnh nhất là những người sở hữu chúng nhiều hơn mình có thể sử dụng.” – Samuel Johnson

Còn chúng ta, những con người rảnh rỗi, lúc nào cũng thấy có quá nhiều thời gian không biết làm gì. Chúng ta nhìn người bận rộn với ánh mắt thèm muốn. Hãy thừa nhận đi, đã bao giờ, hay ít nhất một lần, bạn quá rảnh rỗi và bạn ước mình được bận rộn như một người nào đó? Hơn cả khoe tiền khoe sắc, khoe sự bận rộn là điều khiến cho rất nhiều người thèm muốn, nhất là trên cái xã hội người ta chỉ có thời gian để lướt newfeed, check like mỗi giây mỗi phút chứ không có đủ thời gian để làm bất cứ gì khác.
Giữ cho mình bận rộn, đó cũng chính là cách bạn tận dụng thời gian và cảm thấy mỗi ngày trôi qua đều thật ý nghĩa và đáng sống. “Nhàn cư vi bất thiện” là một câu nói rất hay và đúng, khi rãnh rỗi chúng ta có xu hướng suy nghĩ những việc linh tinh vặt vãnh và dễ dàng làm những việc xàm xí vô bổ. Trộm cắp cướp giật chủ yếu đến từ những người người lao động, quá rãnh rỗi, không muốn làm việc mà chỉ muốn ngồi ăn rồi làm hại người khác. Tin tức giật gân với những tiêu đề đập vào mắt cũng bắt nguồn từ việc người ta thích thông tin nhanh hơn, dễ đọc nhưng không cần tìm hiểu.
“Tính cách là kết quả của hai thứ: Thái độ tinh thần và cách chúng ta sử dụng thời gian. – Elbert Hubbard
Có một số học thuyết để phân biệt và đoán định tương lai một con người. Một trong số đó, là chỉ cho chúng ta cách đánh giá người khác, khi họ rãnh rỗi. Nói một cách dễ hiểu hơn, bạn sẽ hiểu một người, khi anh ta rảnh rỗi, chứ không phải lúc anh ta bận rộn. Hãy lắng nghe những câu chuyện người ta nói khi rãnh rỗi, hãy nhìn những hành động người ta làm khi rãnh rỗi, bạn sẽ hiểu về ai đó thêm rất nhiều.
Đọc sách ư? Chẳng ai cả. Làm từ thiện hay giúp một ai đó sao? Mơ đi. Giúp đỡ cha mẹ việc nhà? Làm gì có. Trồng một cái cây, chăm một con vật? Thôi quên đi. Học hỏi, tìm tòi kiến thức? Ở đâu ra vậy. Nghiên cứu sáng tạo một thứ gì đó mới mẻ có ích cho cuộc sống? Thôi đủ rồi, bạn sẽ không tìm thấy điều gì tương tự thế trên mạng xã hội đâu. Vì mạng xã hội là nơi người ta khoe lối sống mì ăn liền, khoe những thứ bám ngoài da, khoe những hành động thực tại hào nhoáng. Đừng thất vọng, điều đó là quá bình thường rồi.
Tôi đã từng sống một cuộc sống nhàn tênh buồn chán, cả ngày loay hoay hết coi phim lại chat chit, lại coi phim, ăn uống rồi ngủ. Đó là những tháng ngày nhàn nhã nhất, nhưng cũng là chuỗi ngày buồn chán và vô nghĩa nhất trong cuộc đời. Và giờ đây, cũng cùng một công việc nhưng tôi biết cách làm cho mình bận rộn, luôn bận rộn tới mức cảm thấy bao nhiêu thời gian cũng không đủ làm cho hết việc. Tôi tự tạo việc cho chính mình. Một ngày của tôi bắt đầu từ 6 giờ sáng và kết thúc lúc 12 giờ, công việc không có gì nặng nhọc nhưng luôn tay luôn chân.
Điều đó thật sự khiến tôi hạnh phúc, hạnh phúc ngập tràn. Không còn cảm thấy buồn chán, không còn cảm thấy lãng phí thời gian, không còn than thở, không còn bận tâm những chuyện râu ria xung quanh cuộc sống. Chỉ tập trung làm tốt công việc của mình và tôi hài lòng với nó. Khi bận rộn, ta quý trọng thời gian hơn, biết yêu những giây phút rảnh rỗi hiếm có và thực sự đắm mình tận hưởng từng giây phút trên đời.
Bận là thế nhưng tôi luôn sẵn sàng trả lời mọi câu hỏi hay giúp đỡ một ai đó, sẵn sàng đóng cửa tạm nghỉ việc buôn bán để gặp một cậu bạn hay về nhà thăm ba mẹ, hay thậm chí nghỉ một vài ba hôm đi du lịch đây đó… Cũng hơi khó hiểu, vì nói tôi bận cũng đúng mà nói tôi rảnh rỗi cũng chẳng sai tí nào. Nhưng đại loại là tôi có toàn quyền kiếm soát thời gian và sự bận rộn của mình. Đó là một niềm hạnh phúc lớn lao. Và bạn cũng hoàn toàn có thể làm được điều đó như tôi.
Nếu bạn cũng muốn hạnh phúc, muốn mỗi ngày qua đi đều cảm thấy hài lòng mãn nguyện, hãy tự tạo việc cho bản thân và cố gắng duy trì sự bận rộn của mình. Chỉ cần thời gian trôi qua bạn cảm thấy nó không vô nghĩa, không phí hoài là bạn đã thành công và hạnh phúc hơn rất nhiều người rồi đó.
Bổ sung cho bạn một vài hoạt động/công việc có thể “tạo sự bận rộn một cách hoàn hảo”:
Đọc sách
Viết gì đó, kế hoạch, nhật ký, nghĩ thêm việc làm trong ngày, gì cũng được
Học một thứ mới: Nấu ăn, nhiếp ảnh, photoshop, nghiên cứu chủ đề bạn quan tâm…
Các hoạt động từ thiện, nhân đạo
Thể thao
Chăm sóc một con thú nuôi hay một cây cảnh
Thăm hỏi người thân trong nhà/những người bạn lâu năm không gặp/một tình yêu cũ kỹ/một ông sếp cũ mèm…
Viết thư tay cũng là một hoạt động có thể xem xét
Bạn hãy giúp tôi điền thêm việc vào danh sách đi…